Authors Posts by Anh Nguyen Thi Kim

Anh Nguyen Thi Kim

78 POSTS 0 COMMENTS

0 1026

Trong không khí se lạnh của những ngày giao mùa, các FAMILIER sum họp bên nhau trong đêm hội truyền thống 31/12. Chương trình diễn ra tại Eden Plaza với không gian lãng mạn, sang trọng. 

31122018_01

Đêm hội truyền thống năm nay với nhiều nội dung đặc sắc, ý nghĩa, mang dấu ấn đặc biệt bởi FAMILY chào đón tuổi lên 10.

– Lễ vinh danh cán bộ, nhân viên gắn bó với FAMILY trong hơn 10 năm, giải viên gạch vàng dành cho những cá nhân tiến bộ vượt bậc trong năm, các giải thưởng đặc biệt dành cho tập thể, cá nhân có những cống hiến nổi trội … Nhiều người không giấu được những giọt nước mắt xúc động, nghẹn ngào khi nghe tên mình được xướng lên.

31122018_04
– Những tiết mục văn nghệ “cây nhà lá vườn” do chính các FAMILER biểu diễn đã khiến không gian bữa tiệc trở nên rộn ràng, sôi động. Để chuẩn bị các tiết mục văn nghệ này nhiều anh chị em nhân viên đã tranh thủ cùng nhau tập luyện trong giờ nghỉ trưa, sau giờ làm việc.

31122018_05

– Mừng FAMILY lên 10 tuổi, hơn 1 tháng trước, Công đoàn đã tổ chức rất nhiều cuộc thi nhằm phát huy khả năng sáng tạo của các FAMILIER như: cuộc thi viết “FAMILY & Tôi”, cuộc thi sáng tạo poster “Nói về chúng tôi” giới thiệu khoa phòng và cuộc thi vẽ ảnh “Nghề của Tôi”. Cả 03 cuộc thi đã thu hút sự tham gia nhiệt tình của hơn 500 cán bộ, nhân viên FAMILY. Các giải thưởng đã lần lượt tìm được chủ nhân trong đêm hội truyền thống.

31122018_06

Với sự tham dự của hơn 500 nhân viên và khách mời, chương trình diễn ra thành công ngoài mong đợi.

Một đêm hội truyền thống cảm xúc, không thiếu những giọt nước mắt và nụ cười tràn đầy hi vọng.

Kim Anh

Trong không khí những ngày đầu xuân, cán bộ quản lý FAMILY đã được “xõa” một trận cực chất, đúng với tinh thần “làm hết sức, chơi hết mình” tại khu du lịch Suối khoáng nóng Thần tài. Chương trình gặp gỡ cán bộ quản lý đầu năm diễn ra trong 2 ngày 13 và 14 tháng 01 năm 2018.

CBQL2018_01

Chương trình mang ý nghĩa đặc biệt giúp cán bộ quản lý xích lại gần, hiểu và chia sẻ những khó khăn của nhau để từ đó phối hợp công việc tốt hơn. Mọi người cùng nhau nhìn lại những thành tựu đạt được và yếu điểm còn tồn tại trong năm qua, đồng thời đề ra mục tiêu, định hướng cho năm tiếp theo.

CBQL2018_03

Bs Huỳnh Đức Sơn – Giám đốc Trung tâm thẩm mỹ FAMILY – Biel 

Sau một ngày “work hard”, mọi người đã có đêm Gala dinner đúng chất “play hard”. Dù thời tiết hơi lạnh, thậm chí trời đổ mưa cũng không ngăn nổi sự phấn khởi, sôi nổi của các FAMILIERS. Giám đốc điều hành đã khởi đầu chương trình đêm tiệc bằng việc thắp lửa trại. Mọi người nắm tay thành vòng tròn xung quanh ngọn lửa đang bùng cháy. Cùng hát, cùng nhảy. Không gian Suối khoáng nóng Thần tài rộn ràng tiếng cười đùa, reo hò.

CBQL2018_08

CEO thắp lửa trại, mở màn tiệc Gala dinner

Hai ngày cười hết cỡ, vui hết cỡ đã để lại những ấn tượng sâu đậm trong mỗi người để từ đó làm việc tốt hơn, team work tốt hơn.

Kim Anh

Với mỗi người, ngôi nhà là tổ ấm yêu thương, là nơi những người thân yêu cùng ta dựng xây hạnh phúc riêng. Nhưng có một ngôi nhà nữa, ngôi nhà rất kỳ lạ, đầy tình thân ái và vô cùng đặc biệt với tôi. Ngôi nhà đó là niềm tin và giấc mơ của biết bao thế hệ đã và đang gắn bó, ngày đêm miệt mài lao động tạo nên những giá trị vĩnh hằng. Đó là FAMILY, ngôi nhà chung của chúng tôi, niềm tự hào của chúng tôi.

FAMILY_TOI_DONG_PHI

Ngày mới bước chân về bệnh viện, tôi còn lơ ngơ lắm, giống như chú gà con vừa mới nở, giương đôi mắt tròn xoe ngắm nhìn thế giới mới đang trải ra trước mắt. Thật là khác lạ! Những gì xảy ra ở đây làm tôi thực sự ngỡ ngàng.Điều này chưa từng xảy ra ở những bệnh viện mà tôi từng đi qua.

Ở đây, các bác sỹ thăm khám rất tận tình.Các bạn điều dưỡng làm việc luôn tay, luôn chân.Các bạn tiếp tân không ngớt đi lên đi xuống để hỗ trợ người bệnh đến khám nhưng trên môi luôn rạng rỡ nụ cười. Cứ như thể họ không cảm thấy mệt hoặc giả họ đã hoàn toàn quên mất rằng mình đang tồn tại như một thực thể của tự nhiên. Lúc đó, cảm xúc trong tôi là sự thán phục và ngưỡng mộ vô cùng.

Tôi nhanh chóng bị cuốn vào công việc của một nhân viên tập sự. Ngày đầu tiên giống như một cơn ác mộng, tôi choáng váng với khối lượng công việc khổng lồ. Đôi tay gõ bàn phím không ngớt. Miệng nói đến khô cả cuống họng. Mắt lúc nào cũng căng ra vì màn hình máy tính. Não bộ gồng gánh một lượng dữ liệu khổng lồ về cách sử dụng phần mềm, quy trình làm việc, các quy định, thủ tục hành chính, bảo hiểm… Nhìn những người đồng nghiệp vẫn tỉnh queo như không, tôi tự trấn an bản thân, rằng mình cũng làm được… Mình có thể làm được và làm tốt.

Những ngày sau, tôi phát hiện ra mình hoàn toàn theo kịp mọi người. Bí mật nằm ở chỗ, những người đồng nghiệp của tôi làm việc vì đam mê và họ say trong công việc. Hoàn toàn không thấy mệt. Tôi cũng vậy. Tôi quên đi thời gian, không gian, quên đi những khó khăn, vất vả. Trong tôi lúc đó hừng hực khát khao cống hiến để bản thân mình thực sự trở thành một tế bào của FAMILY.

Chúng tôihỗ trợ nhau hết sức để hoàn thành công việc được giao một cách tốt nhất, để mỗi khi CEO và các giám sát đi ngang qua, chúng tôi tự hào rằng: Đội của chúng tôi không làm ban lãnh đạo thất vọng.

Chưa bàn về vấn đề chuyên môn, hãy nhìn cách các bạn điều dưỡng phối hợp với nhau một cách hoàn hảo, những cái cúi chào chuyên nghiệp và quyến rũ của các bạn lễ tân, những cái bắt tay đầy thiện cảm của các bác sỹ và người bệnh, tôi dám nói không một nơi nào tình cảm giữa con người với con người lại nồng nàn như ở FAMILY.

Những lời động viên và sự quan tâm tận tình của CEO luôn là chỗ dựa vững chắc cho tôi và các đồng nghiệp trong quá trình công tácvà học tập. Cùng là đồng nghiệp, chúng tôi tôn trọng nhau trên mọi phương diện nhưng luôn luôn trong tư thế sẵn sàng xả thân giúp đỡ nhau khi đồng đội cần. Tôi cảm nhận được một luồng sinh khí chảy tràn trong căn nhà chung này, vừa xoa dịu những mệt mỏi hằng ngày, vừa vỗ về động viên chúng tôi cùng nhau vượt qua những thử thách, cùng nhau tiến xa hơn nữa trên con đường khẳng định năng lực bản thân. Từ những bước đi chập chững, nay chúng tôi đã có thể cùng nhau bước những bước thật dài, thật chắc, thật mạnh mẽ.

Ngồi bên ly cà phê ngày Chủ nhật mưa tầm tã, tôi đang tự hào khoe với chúng bạn về những người đồng nghiệp mà tôi vô cùng yêu quý, về ngôi nhà chung chúng tôi đang cùng nhau vun vén mỗi ngày. Tôi nói với bạn tôi rằng: Tôi đang sống những ngày tháng vô cùng ý nghĩa và tôi cảm thấy mình được sống. Chính là như vậy!

Cuộc sống sẽ có ý nghĩa khi bạn sống không hổ thẹn với chính mình. Chúng tôi, những người con của FAMILY đã, đang và sẽ cùng nhau chinh phục những thách thức lớn, hấp dẫn.

Together, we’re going to the final destination!

Bác sỹ Nguyễn Đông Phi

Khoa Nội

 

 

 

Mỗi cuốn tạp chí FAMILY được xuất bản luôn chất chứa những thông điệp, tình cảm của cả tập thể y, bác sỹ.

Tạp chí FAMILY cung cấp thông tin y khoa để khách hàng hiểu hơn về tình trạng sức khỏe và có kế hoạch chăm sóc bản thân phù hợp; những trường hợp được FAMILY điều trị thành công để người bệnh có thêm niềm tin điều trị, chống lại bệnh tật.

webbia

Khác hẳn với những cuốn tạp chí nội bộ trước đây, đặc san FAMILY  – Ấn tượng 10 năm không phải là một cuốn tạp chí dày dặn những kiến thức y khoa cũng không nói về quá trình xây dựng và phát triển bệnh viện trong suốt hành trình 10 năm mà đơn giản chỉ là một ấn phẩm chảy tràn cảm xúc của nhiều thế hệ FAMILY. Cảm xúc của những người nhọc nhằn vượt khó, tin yêu FAMILY trong suốt 1 thập kỳ. Cảm xúc của những người vì một vài lý do khác nhau buộc lòng phải rời FAMILY và có cả cảm xúc của những người đã từng rời bỏ FAMILY và được FAMILY chào đón trở lại.

Đặc san FAMILY  – Ấn tượng 10 năm cũng là cơ hội để lãnh đạo FAMILY cùng nhau nhìn lại những gì được – mất, đạt – chưa đạt trong suốt chặng đường phát triển đầy gian nan và thách thức.

Lật từng trang tạp chí, bạn sẽ nhận thấy: vui có, buồn có và có những đoạn văn nghẹn ngào cảm xúc với những điều chưa từng nói.

Mời mọi người cùng đọc các tác phẩm trên tạp chí FAMILY

Xem tạp chí tại đây: SỐNG KHỎE SỐ 03

Tôi là thông dịch viên
Và tôi làm việc ở bệnh viện

Nếu bạn không phải một trong những đồng nghiệp của tôi, tôi dám cá rằng bạn sẽ không kìm được mà thốt lên rằng: Thông dịch thì làm gì ở bệnh viện? Làm gì ở cái chốn mà khi nhắc đến, người ta chỉ có thể liên tưởng về các danh xưng như bác sỹ, y tá, người bệnh…? Và làm gì ở nơi mà không gian chỉ nhuộm sâu hai sắc màu Trắng – Xanh?

webFAMILY_TOI_GIAI_BA

Tính đến lúc ngồi gõ những dòng này thì tôi làm việc ở bệnh viện cũng đã tròn 1 năm 1 tháng 28 ngày. (Không phải tôi tính toán chi li từng ngày đi làm như kiểu thiếu nữ háo hức đong đếm mỗi giây, mỗi phút hẹn hò đâu. Chả là tôi vừa mở lịch ra xem lại thôi).

Trước đó, tôi cũng như đa số mọi người. Thi thoảng có vào bệnh viện thăm người quen ốm đau hoặc hết sức thi thoảng cũng có đưa người thân đi khám. Bệnh viện đối với tôi, một cô gái chuyên ngành ngoại ngữ, đơn giản là khám và chữa, đơn giản là Trắng và Xanh.

Trắng thì hoàn toàn không vẩn đục. Chắc cũng vì lẽ đó mà màu trắng vẫn luôn được coi là sắc màu tinh khiết nhất.Còn xanh là màu mang lại cho người nhìn cảm giác dễ chịu nhiều hơn tất cả các màu sắc khác. Nó là sắc màu của sự yên bình.

Ngày ngày, dòng người tìm đến bệnh viện, tìm đến không gian Trắng – Xanh này với hy vọng rằng các vấn đề sức khỏe của mình sẽ nhanh chóng được giải quyết. Mọi người đến bệnh viện để mong tìm kiếm một sự yên bình giữa những gì tinh khiết nhất.

Còn tôi, đầu thu năm ngoái, tôi tìm đến bệnh viện mang theo hy vọng về cơ hội công việc, hy vọng về một tương lai mới.

Thời gian đầu ở bệnh viện, tôi choáng ngợp bởi sắc blouse trắng, tròn xoe mắt trước những bộ đồng phục mổ màu xanh đậm. Hàng ngày quan sát các Bác (sỹ), các Chị (điều dưỡng); tôi cảm thấy công việc của các Bác, các Chị sao mà đáng quý quá, sao mà vĩ đại quá. Một con-nhỏ-ngoại-ngữ “cùi bắp” như tôi mới thật nhỏ bé, thật vô dụng và thật đầy thiếu sót làm sao.

Thậm chí, tôi đã rất nhiều lần tự hỏi, liệu mình có chọn nhầm ngành làm rồi chăng? (Thực ra là nhầm thiệt vì tôi chuyên ngành ngoại ngữ mà). Nhưng rồi, sự tò mò khi được tiếp xúc một lĩnh vực hoàn toàn mới, cảm giác thú vị khi học được những thuật ngữ chuyên ngành khó nhằn sau ít lần vò đầu bứt tóc như tiếp thêm động lực để tôi không chọn lựa con đường từ bỏ. Tôi nghĩ, mình cần có trách nhiệm với lựa chọn của mình. Còn trẻ mà, ngại gì không thử nhỉ? (Với cả, tôi đã đặt bút ký hợp đồng rồi, kiểu không còn đường lùi ấy).

Và từ đó, bệnh viện như trở thành kho báu đối với tôi. Một kho báu nằm sâu không ngừng tỏa ra ánh vàng rực rỡ gọi mời tôi đến đào bới và khám phá. Đó chính là kho báu tri thức.

Rồi hơn một năm trôi qua, tôi tiếp xúc nhiều, quan sát nhiều, đồng thời cũng nhận ra nhiều điều.
Tôi thấy được màu trách nhiệm khi các bác sỹ lo cùng nỗi lo với người nhà bệnh nhân.
Tôi thấy được màu tận tụy trong tình thương của các chị điều dưỡng khi chăm sóc bệnh nhân đến từng miếng ăn giấc ngủ.
Tôi thấy được màu hy vọng khi gia đình thở phào nhẹ nhõm trước những tiến triển khả quan của bệnh nhân.
Tôi thấy được màu tình yêu mỗi lúc nhìn các anh chồng nắm chặt tay chị vợ bầu mũm mỉm xinh xinh dìu đi từng bước thật chậm.
Tôi thấy được màu hạnh phúc khi các ông bố bà mẹ khẽ ẵm trên tay thiên thần bé xíu nằm ngủ thật ngoan mặc kệ ngoài kia có ai ngắm nhìn, có ai cưng nựng.
Và hơn hết, tôi cảm nhận được sắc màu vui sướng nhuộm tràn bản thân mình khi thấy những bệnh nhân mà mình có cơ hội giúp đỡ ra về trong khỏe mạnh.

Có làm ở FAMILY mới biết, cảm giác thành tựu không phải là nhận được những lời cảm ơn từ người bệnh. Mà cảm giác thành tựu chính là khi bệnh nhân bảo với tôi rằng triệu chứng của họ đã đỡ, rằng bệnh của họ đã khỏi, rằng hiệu quả điều trị rất tốt. Những lúc như vậy, thế giới của tôi lại đầy màu nắng mới.

Tôi nghĩ, chính là từ khoảnh khắc ấy, từ khoảnh khắc mà FAMILY chấp nhận chào đón tôi, bệnh viện đối với tôi đã không còn đơn thuần là bệnh viện, không còn đơn thuần là hai sắc Trắng – Xanh nữa.
Giờ đây, bệnh viện đối với tôi là FAMILY và FAMILY là một bức tranh với vô vàn những sắc màu hòa trộn.

Rồi mỗi ngày trôi qua ở FAMILY, tôi sẽ lại khám phá được thêm một vài màu sắc nữa, không gian Trắng – Xanh sẽ lại được tô điểm thêm một vài nét chấm phá nữa, bức tranh Gia Đình sẽ ngày một rực rỡ hơn nữa, hoàn thiện hơn nữa.

Và tôi, dù chỉ là một chấm hoa văn bé xíu trong bức tranh Gia Đình ấy thôi nhưng tôi yêu quý công việc của mình; tôi tự hào khi được là một thành viên FAMILY, là một FAMILIER.

Hai năm nhiều cảm xúc
Tôi và FAMILY
Những kỉ niệm đẹp nhất
Dĩ nhiên, với khoa Nhi

Ban đầu chung Sản, Ngoại
Trải qua lắm gian nan
Mới được như hiện tại
Thành một khoa đàng hoàng

Giờ bỗng dưng nhìn lại
Mình đang ngồi nơi đây
Hẳn có duyên thực sự
Với những con người này

Dù mỗi ngày đều phải
Chịu khủng bố tinh thần
Phải “Dạ thưa mấy chị,
Cho em được yên thân”

Xung quanh toàn yêu quái
Lúc nào cũng xôn xao
Chẳng nể nang giữ kẽ
Buôn đủ chuyện tào lao

Người đập bàn ra lệnh
Kẻ chọc ghẹo cười đùa
Hỏi: Ai lớn, ai nhỏ?
Ai mới là trưởng khoa?

Nói để vui đôi chút
Nghĩ lại cảm thông hơn
Với muôn vàn khó nhọc
Việc chăm sóc trẻ con…

Ngoài ít giờ rảnh rỗi,
Tất bật đến trắng đêm
Hết ho, rồi lại sốt
Rồi nôn, ỉa, khóc, rên…

Ngồi còn chưa ấm chỗ
Chuông đã réo liên hồi
Vội chạy qua, vỡ lẽ:
“Cháu bấm giỡn cô ơi”

Miếng ăn vừa đến miệng
Là một lọ đưa sang:
“Để chỗ nào cô nhỉ
Cháu mới đi, phân vàng…”

Soi vein và lấy máu
Xoay xở suốt hồi lâu
Trẻ thì quá mũm mĩm
Bố mẹ cứ càu nhàu

Gặp phải nhà nóng tính
Đường dây nóng như chơi
“Cho tôi gặp giám đốc
Con tôi là con trời”

Mới yên được một lúc
Xét nghiệm phản hồi lên:
“Em ơi không đủ mẫu
Chịu khó lấy lại nghen”.

Có giảm sức chiến đấu
Có mệt tí chẳng sao
Dịch tự truyền, còn thuốc
Mình tự tiêm cho nhau

Dù gì đi chăng nữa
Y lệnh vẫn phải xong
Dù chân đi khập khiễng
Dù tay còn dính băng

Rồi mẹ thì bệnh viện
Con ở nhà lại đau
Mẹ con mình cùng trực
“Con ơi, cố lên nào…”

Thót tim nghe báo động:
“Mấy đứa mau dọn liền
Ông CEO chuẩn bị xuống
Bà giám sát sắp lên”

Rộn ràng lau với xếp
Được “tuần tra”, “tham quan”:
“Trừ đôi chỗ sai sót
5S khá chu toàn”

Thoát thẻ vàng, thẻ đỏ
Là nhẹ nhõm thở phào
Nhìn nhau mà chợt thấy
Cuộc đời vẫn đẹp sao.

Điều dưỡng nhiều vất vả
Bác sỹ chẳng khá hơn
Bao nỗi lo thường trực
Bên cạnh chuyện chuyên môn

Không may bị xuất toán,
Cắt giảm thưởng kinh doanh,
Bệnh nhân có ý kiến
Lên forum giải trình

Điều trị vừa mới đỡ
Lòng vẫn thấy bất an:
“Họ ứng tiền chưa đủ
Coi chừng họ chạy làng…”

Có những ngày cao điểm
Đi không biết mỏi chân
Một, sáu, bảy, tám, chín
Nhi chiếm hết mấy tầng

Người lớn cần tịnh dưỡng
Nhức đầu với gãy xương
Nằm chung một lũ nhóc
“Ôi trời ơi là ồn…”

Đêm trực dài mất ngủ
Lang thang xuống rồi lên
Sơ sinh gọi đón bé
“Ok, có mặt liền”

“Bác ơi, khoa bệnh nặng
Cấp cứu cũng mới kêu”
Xuống trễ mất bảy phút
Bệnh nhân đi mất tiêu.

Giao ban CEO thông báo:
“Doanh thu tháng này tăng
Chạm tới ngưỡng kỉ lục
Lương thêm được đôi phần”

Chưa kịp mừng, nghe tiếp:
“Khoa Nhi bị phạt tiền
Medical report
Mười lăm triệu thăng thiên”

Là còn chưa kể đến
Lỗi slot phạm quy
“Ngồi slot tối thiểu
Sao ông dám bỏ đi?”

Mọi việc đều hăng hái
Hết mình chơi với thi
Chẳng bao giờ trao giải
Nghe gọi đến “Khoa Nhi”

Cuối năm xin chia sẻ
Những nỗi niềm của khoa
Chút vui xin giữ lại
Muộn phiền thôi cho qua

Đối mặt nhiều áp lực
Và đầy rẫy rủi ro
Động viên nhau cùng bước
Mình sẽ càng tiến xa

Lỗi hôm nay người gặp
Chắc không đến lượt mình?
Rộng lòng để tha thứ
Cẩn thận chớ coi khinh

Còn gặp nhau còn quý
Bây giờ mình ngồi đây
Tương lai khó đoán trước
Ai biết chuyện sau này?

Chúng ta ai cũng vậy
Làm việc để mưu sinh
Nhưng cũng cần học cách
Sống như một gia đình

Anh chị em đôi lúc
Có giận dỗi là thường
Hãy cùng nhau chung sống
Chan hoà hiểu và thương…

web_FAMILY_TOI_GIAI_NHI
Ths. Bs Nguyễn Thành Trung
Phó khoa Nhi

Xôi lạc… bánh khúc đây!

Một buổi sáng Hà Nội, trời thu gió nhẹ nhẹ,  se lạnh, gió riết luồn vào lưng nó. Đang ngộm ngoặm cái bánh mì. Ngày cuối tuần nó vẫn lầm lũi đi làm, một thân một mình ở cái đất Hà Thành này, thấy mình sao thật nhỏ bé. Ngày còn ngồi trên ghế nhà trường nó đã mơ mộng về một công việc tháng hơn chục triệu.Nó đã cười khà khà.. đã đời.

Bíp…bíp… bíp. Tiếng còi xe máy, dòng người hối hả… Nó nhét nốt miếng bánh mì cuối cùng vào miệng, phóng xe cái “rẹt” đến chỗ làm.

Chiều ấy,hết giờ làm nó mệt lả, nằm thoi thóp trên manh chiếu, nhớ nhà, nhớ  ngày còn bé không phải lo toan, hồn nhiên, vô tư. Nó thèm được ngồi sau chiếc xe đạp cũ, mẹ chở nó đi bán rau những ngày mưa. Núp sau áo mưa, nó ôm mẹ thật chặt, mặc cho ngoài trời giông bão. Bánh xe quay tít kéo theo những tia bùn đất văng vào mặt. Nó cười thích chí.

Giờ này, mệt mỏi vô cùng, nó quyết định cần phải thay đổi. Nó lên mạng tìm việc làm.

“BỆNH VIỆN ĐA KHOA GIA ĐÌNH ĐÀ NẴNG TUYỀN DỤNG ĐIỀU DƯỠNG”. Nó sáng mắt. Nó luôn ao ước được đến thành phố “đáng sống” một lần. Và đây là cơ hội.

“Và con tim đã vui trở lại”… Nó cất giọng hát “oanh vàng”… nghêu ngao.Đúng là vui thật. Nó chuẩn bị hồ sơ và gửi bưu điện. Nó đã gửi đi niềm hy vọng và mong đợi từng ngày.

 “Anh xa nhớ anh có khỏe không, em lâu lắm không viết thư tay…”Nhạc chuông điện thoại reng, nó vội vàng bắt máy. Nhận được cuộc gọi từ Bệnh viện Đa khoa Gia Đình, nó mừng như được gặp “Bác Hồ”.

Đêm ấy, chuẩn bị đồ đạc, thử đồ chọn tới, chọn lui, nó quyết đinh mặc cái quần jean “huyền thoại”và cái áo sơ mi trắng. Nó ưng cái bộ này lắm.

Đến tiết mục luyện giọng, đứng trước gương nó luyến láy và tự nhủ “phải phô diễn hết mưu mánh, các món đòn tổng tấn công cho buổi phỏng vấn này”.

Khuya rồi thao thức không ngủ được, mai lên đường rồi, nó cầm 900 nghìn của tháng lương cuối cùng.Tiền vé đi hết 350 nghìn rồi. Nó thấy lo lắng, liệu mình có đỗ không, nó thở dài.

Sáng hôm sau, lên xe, vượt 500 cây số “núi non trùng trùng điệp điệp”.

BẾN XE TRUNG TÂM ĐÀ NẴNG! Đà Nẵng đây rồi!Cái mảnh đất yêu thương này đón chào nó bằng cái nắng nhè nhẹ vàng ươm khiến nó thích thú. Lóc cóc vác cái ba lô xuống xe, đứng một góc đợi con bạn “đểu”. Được con bạn đón bằng “con ngựa sắt – thống nhất màu xanh”  đúng kiểu “Ông bà anh”.

Chiều đến, nó chuẩn bị “lên thớt”, một buổi phỏng vấn mà nó mong chờ.

Bệnh viện Đa khoa Gia Đình! Nó thấy con tim mình như đang nổi loạn, hồi hộp.

Vào phỏng vấn sau khi “diễn xong”, khá tự tin với phần dự thi của mình, đang như “ngủ quên trong chiến thắng”. Giọng của người đàn ông vang lên: Khi vào làm tại bệnh viện, em phải gõ văn bản được 130 ký tự trong 1 phút.

Trời, nghe như “sét đánh ngang tai”. Thể loại mù công nghệ như nó nếu gõ 13 ký tự trên phút thì được. Ngậm ngùi nghĩ bụng“Thôi xong,mượn tiền ai để về đây?”

Tối đó, nó buồn lắm.Tiếng rao “tôi là bánh khúc đây” (xôi lạc bánh khúc đây) lại vang lên trong đầu. Nó ước gì đang ở Hà Nội, vẫn đi làm công việc cũ, vất vả chút nhưng cuối tháng vẫn dành dụm được một ít tiền gửi về cho mẹ. Nó không tự tin với điều kiện 130 ký tự/phút. Nước mắt chảy, cái cảm giác bế tắc khiến nó ngạt thở vô cùng. Chuẩn bị “khăn gói quả mướp về quê”.

Nằm thiếp đi, nó mơ.Trong giấc mơ, thấy ông chồng già của nó đang phì phèo điếu thuốc bên cút rượu, bầy con nheo nhóc…” ÔI NÔ OOOOOOOOOOOOO”  nó bừng tỉnh, hốt hoảng với cái giấc mơ ấy.

Lò mò vớ cái cốc nước uống ừng ực. Kế bên, con bạn đang nằm ngủ ngon lành. Không dám bật đèn, nó để Hương ngủ.Mở cửa sổ phòng trọ, ánh trăng chiếu vào qua thanh cửa sổ, thấy sao khung cảnh giống ở quê, gần gũi đến vô cùng. Nó bật chiếc điện thoại “xịn” sáng chói lóa như “đom đóm” với cái màn hình nứt vỡ tối tăm như cuộc đời nó.

Vào mạng, đọc được ở đâu đó một câu nói: “Một mũi tên chỉ được bắn tới đích bằng cách kéo nó lại phía sau, khi những khó khăn của cuộc sống kéo bạn lại hãy nghĩ rằng những điều đó sẽ đưa bạn tới một điều gì đó tốt đẹp”. Nó vui mừng, nó quyết định ở lại và “Bệnh viện Đa khoa Gia Đình” sẽ là cung tên, là bệ phóng để nó vươn lên một tương lai với cuộc sống tốt đẹp hơn.

web_FAMILY_TOI_GIAI_NHAT

Thứ hai, ngày đầu tiên nó đi làm. Nó rụt rè trước những đồng nghiệp mới, trước một môi trường làm việc hết sức “pro”.Mọi thứ khiến nó choáng ngợp.Tiếng chuông điện thoại tổng đài  reng … reng… Nó giật mình.

– Bệnh viện Đa khoa Gia Đình, Chăm sóc khách hàng xin nghe.

Một bệnh nhân gọi điện để đặt lịch hẹn.Nó nhanh nhảu: “Dạ, anh vui lòng cho em xin họ, tên được không ạ”

– Ừ, anh tên Nguyễn Gia Bả, em.

– Dạ, Nguyễn Gia Bả hả anh?

– Ừ, đúng rồi em.

Tên chi mà lạ ghê, kiểu cứ như là ép cho ra bã, nó nghĩ bụng. Thấy nghi ngờ với cái tên ấy, bằng trí tuệ “siêu phàm” của mình, nó hỏi lại:

– Dạ mình tên Gia Bảo hả anh, Bảo có “O” đúng không ạ?

– Đúng rồi em..( cười).

Nó đang đắc chí với tài suy luận của mình, nó hỏi tiếp: “Anh vui lòng cho em xin số điện thoại ạ.”

–  Không một he he boa năm bả tốm tốm (0122357…88)

Nó không hiểu, vội vã gọi chị đồng nghiệp nghe hộ.

Đó là cuộc điện thoại đầu tiên của nó. Nó  nhớ mãi. Một chút lo lắng và rất thú vị.

Thời gian đầu, nó đi làm với vẻ mặt nhăn nhó, có vẻ như nó không kịp thích ứng được với môi trường mới.Đi làm mà cứ như để quên não ở nhà. Ánh mắt xa xăm kiểu như đang suy nghĩ về nước Mỹ. Sau này khi nó làm Tổng thống, nó sẽ quy định một tuần có ba ngày chủ nhật. Nó nghĩ bụng.

Tháng thứ nhất, thứ hai, thứ ba trôi đi, nó đã tìm được niềm vui trong công việc. Nơi đây, nó được học hỏi rất nhiều điều, kỹ năng giao tiếp, sự nhạy bén, tình cảm đồng nghiệp. Nó thấy tự tin hơn trong việc nghe tổng đài.Nó sẵn sàng tiếp nhận cuộc gọi có giọng nói “Quảng Nôm”.

Tháng thứ tư, nó “vinh dự” được đưa vào danh sách thi sát hạch. Nó đã gặp vị thần ZEUS – thần Zớt.Không đạt trong lần thi này, khóe mắt nó cay cay, có vẻ buồn chút.

 Cũng đúng thôi, với đôi bàn tay 10 ngón “ kiêu sa” ngắn cũn cỡn, không ngón nào dài quá 3phân thì sao mà gõ được. Nó nghĩ thầm, nó đang tự biện minh cho kết quả tồi tệ của mình.

Sau buổi thi đó, nó biết mình cần phải cố gắng nhiều hơn trong những ngày kế tiếp. Ban ngày đi làm, nó bị cuốn vào công việc, nó vui hơn với công việc, lao vào học, tập gõ văn bản, học tiếng Anh… mọi thứ cứ qua đi đều đều mỗi ngày. Nó thấy yêu cuộc sống nhiều hơn.

Rồisẽ đến lúc nó thi kết thúc học việc, chỉ cần không ngừng cố gắng thì nó tin rằng nó sẽ vượt qua được vị tử thần “sát hạch” đó.

Thời gian trôi nhanh quá! Nó gắn bó với FAMILY cũng được 5 tháng rồi.Hôm nay là ngàynghỉ,nó lóc cóc con ngựa sắt của bạn ra biển ngồi.Nó tự thưởng cho mình một ly nước mía “trị giá” lên tới 5 nghìn đồng. Ánh mắt nó xa xăm. Đà Nẵng về đêm đẹp thật hay là do tâm trạng nó đang bình yên. Nhớ lại hành trình vừa qua của mình, đã có những lúc nó thấy bất lực, thấy chán nản…Tất cả rồi cũng qua.

FAMILY với nó là gia đình thứ hai, là cái “lò luyện kim” biến những thanh sắt thép hoen gỉ trở thành những thanh kim loại sáng bóng, sắc bén. Nó còn phải mài giũa, cố gắng nhiều hơn nữa.

Nó thở phào, lấy thêm động lực.

Ngày mai, nó lại được gặp những người bệnh thân quen, những bà bầu khệ nệ mỗi sáng mai, những người đồng nghiệp vui tính dễ thương đã dìu dắt nó.

“Ngựa sắt, về thôi nào…!”

“TÔI LÀ BÁNH KHÚC ĐÂY”. Nó nghêu ngao… cười…trong lòng nó có nắng!

BÁNH KHÚC là loại bánh truyền thống với nhân thịt heo, đậu xanh và lá khúc. Đậu xanh, lá khúc giã càng nhuyễn ăn càng ngon. Con người ta cũng vậy, phải chịu gian khổ mới có thể thành công.

FAMILY đã cho nó một lối rẽ, nơi chan chứa tình thân và cho nó những bài học đáng giá, chỉ cần không ngại gian khó cuối con đường ấy sẽ có nắng.

Loáng thoáng trong đầu nó…..

Sự sống nảy sinh từ cái chết. Hạnh phúc hiện hình từ những gian khổ. Ở đời, không có con đường cùng mà chỉ có những giới hạn. Điều quan trọng là phải biết cách vượt qua những giới hạn đó.”

Vũ Thị Giang – Nhân viên Chăm sóc khách hàng

Nằm trong chuỗi hoạt động chào mừng FAMILY lên 10 tuổi,Công đoàn bệnh viện đã phát động cuộc thi viết “FAMILY & TÔI”.

Cuộc thi không phải nói về quá trình hình thành và phát triển trong gần 10 năm qua mà đơn giản chỉ là một nơi để mọi người có thể trải lòng mình. Mọi ngóc ngách của FAMILY, những nhọc nhằn của ngày tăng ca, những câu chuyện diễn ra hằng ngày tại phòng khám, buồng bệnh… đều có thể trở thành chất liệu để mọi người viết nên những câu chuyện đầy cảm xúc.

Sau hơn 1 tháng phát động (10/10 – 10/11/2017) đã có hơn 117 bài viết gửi về cho Ban tổ chức. Có những tác giả mới đặt chân đến FAMILY vài tháng, có người đã chung sống cả 10 năm. Có cây bút mỏng manh, rụt rè nhưng cũng có những thần bút nội công thâm hậu với giọng văn hóm hỉnh

Những mẩu chuyện nhỏ thôi, những cảm xúc tưởng chừng đơn giản nhưng được kể bằng giọng văn chân thật đủ để gieo vào trái tim mỗi người những rung động “Người đàn ông tóc đã lấm tấm bạc hàng ngày vẫn cặm cụi cho ông ăn, lau người và thay tã cho ông. Hình ảnh chú khom người, vệ sinh cho cha khiến tôi không thể không cảm động, hóa ra tình phụ tử lại thiêng liêng đến như vậy! Con người ta có thể làm to lớn bên ngoài đến bao nhiêu nhưng trước cha mẹ mình lại nhỏ bé đến vậy.

Hay lời tâm sự của cô cử nhân ngoại ngữ vô tình “lạc trôi” vào FAMILY: “Có làm ở FAMILY mới biết, cảm giác thành tựu không phải là nhận được những lời cảm ơn từ người bệnh mà cảm giác thành tựu chính là khi bệnh nhân bảo với tôi rằng triệu chứng của họ đã đỡ, rằng bệnh của họ đã khỏi, rằng hiệu quả điều trị rất tốt. Những lúc như vậy, thế giới của tôi lại đầy màu nắng mới.”

Cuộc thi viết cũng là dịp để chúng ta thấy được những khía cạnh mới của những người đồng nghiệp. Ít ai có thể nghĩ rằng một chị hành chính – nhân sự suốt ngày bận rộn với những văn bản, giấy tờ khô khan lại có thể viết nên những đoạn văn sâu sắc và đậm chất phim kiếm hiệp. Hẳn phải yêu nghề lắm chị mới thấy được niềm hạnh phúc ở nghề Mama tổng quản: “Tôi không ví mình như Bá Nha gặp Tử Kỳ vì tiếng đàn mà tìm được tri kỷ, nhưng với tôi cái cảm giác có người đã hiểu cho công việc của mình và không coi mình là một chân sai vặt thực sự rất hạnh phúc.”

web

Trong số 117 bài gửi về, Ban tổ chức đã chọn được 5 bài viết xuất sắc nhất lọt vào vòng chung kết. Thông qua hệ thống bình chọn công khai trên diễn đàn bệnh viện, mọi người đã chọn ra 03 bài viết được yêu thích nhất.

Với 135 lượt bình chọn chiếm tỷ lệ 25%, bài viết “TÔI LÀ BÁNH KHÚC ĐÂY” của VŨ THỊ GIANG – Nhân viên học việc Đơn vị CSKH – Phòng QLCL đã xuất sắc đạt giải NHẤT

Với 117 lượt bình chọn chiếm tỷ lệ 21%, bài viết “FAMILY – KHOA NHI & TÔI” của Bs NGUYỄN THÀNH TRUNG – Khoa Nhi đã đạt giải NHÌ

– Với 103 lượt bình chọn chiếm tỷ lệ 19%, bài viết “NHIỀU HƠN HAI SẮC MÀU” của nhân viên PHẠM LÊ ANH THI – Đơn vị Dịch vụ Cao cấp, Khoa Khám bệnh đạt giải BA

Cuộc thi viết FAMILY & TÔI đã khép lại nhưng những dòng tâm sự vẫn còn đó, chảy tràn trong tim mỗi cá nhân và đọng lại chút gì để nhớ về mái nhà chung.

0 2550

Từ ngày 02/01/2018, giờ làm việc của khu khám bệnh sẽ được thay đổi từ 6h00 – 17h00.

Cấp cứu và các khoa nội trú vẫn làm việc 24/7

Quý khách vui lòng đến khám bệnh trong khung giờ trên để FAMILY phục vụ và chăm sóc tốt nhé!

Tổng đài tư vấn và đặt lịch hẹn: 19002250 (từ 7h00-17h30)
Cấp cứu (24/24): 02363 632 333

thay doi lich lam viec

 

Ung thư phụ khoa là căn bệnh thường gặp ở nữ giới bao gồm ung thư cổ tử cung, ung thư nội mạc tử cung, ung thư buồng trứng và âm đạo, âm hộ. Đây là căn bệnh “giết người thầm lặng” bởi có rất ít biểu hiện và hàng năm có trên 80.000 người mắc bệnh, nhất là nhóm các phụ nữ mãn kinh.

Hiện nay có khá nhiều phương pháp có thể điều trị ung thư phụ khoa thành công nếu bệnh được phát hiện sớm và điều trị đúng phác đồ từng loại ung thư.

UNG THƯ PHỤ KHOA KHÔNG CÒN LÀ NỖI SỢ HÃI CỦA MỌI NHÀ

FAMILY đã kí kết hợp tác với Bênh viện Quốc tế BNH – một trong số những bệnh viện lâu đời nhất tại Thái Lan. Sự hợp tác này mang tới cho các bệnh nhân cơ hội được điều trị ung thư phụ khoa bằng phương pháp phẫu thuật bằng robot do các bác sỹ nổi tiếng Thái Lan thực hiện với mức chi phí hợp lý. Sử dụng Phương pháp phẫu thuật bằng robot sẽ cho kết quả chính xác và đặc biệt là rút ngắn thời gian nằm viện cùng thời gian hồi phục sức khỏe sớm hơn cho các bệnh nhân từ 4 ngày xuống còn 2 ngày. Ngoài phương pháp phẫu thuật này còn có thể dùng tia xạ, hóa chất, phẫu thuật, miễn dịch trong điều trị ung thư phụ khoa. Đặc biệt, các bác sỹ sẽ thực hiện một số xét nghiệm về gen di truyền nhằm xác định nguy cơ sớm của bệnh nhân trước khi mắc bệnh ung thư.

Đến với Trung tâm tư vấn khám chữa bệnh quốc tế FAMILY tại khu Vip phòng 401 tầng 4, Bệnh viện Đa khoa Gia Đình bạn sẽ được tư vấn chi tiết về các phương thức, thủ tục để sang khám chữa bệnh tại Bênh viện Quốc tế BNH – Thái Lan một cách nhanh chóng.

0 98

Đái tháo đường là một nhóm bệnh chuyển hóa với đặc trưng là tăng đường huyết (glucose máu). Glucose máu gia tăng do sự tiết insulin bị thiếu hụt hoặc do insulin tác dụng kém, hoặc do cả hai. Tăng glucose máu mạn tính trong đái tháo đường dẫn đến những thương tổn, rối loạn chức năng va suy yếu nhiều cơ quan đặc biệt là mắt, thận, thần kinh, tim và mạch máu.

CLB Đái tháo đường tháng 12 với chủ đề “HƯỚNG DẪN THEO DÕI VÀ CHĂM SÓC BÀN CHÂN BỆNH NHÂN ĐÁI THÁO ĐƯỜNG” và “LỢI ÍCH & TÁC HẠI CỦA TẬP THỂ DỤC THỂ THAO Ở BÊNH NHÂN ĐÁI THÁO ĐƯỜNG” hứa hẹn sẽ giải đáp mang đến cho bệnh nhân đái tháo đường những kiến thức thật hữu ích.

Được kiểm tra đường huyết, đánh giá chức năng thần kinh hoàn toàn #MIỄN_PHÍ và được tặng #voucher tầm soát xơ vữa mạch máu tại #FAMILY

FANPAGE (1)

Được tư vấn bởi các chuyên gia uy tín:

GS.TS. BS Nguyễn Hải Thủy – Phó chủ tịch hội Nội tiết Việt Nam và Trưởng khoa Nội tổng hợp – Nội tiết Bệnh viện Trường Đại học Y Dược Huế

TS Thần kinh học Nguyễn Đình Toàn – Ủy viên hội thần kinh Việt Nam – Giảng viên bộ môn Nội Đại học Y Dược Huế

ThS. BS Nguyễn Văn Vy Hậu – Trưởng khoa Nội, Bệnh viện Đa khoa Gia Đình

Thời gian tổ chức: 8h00 – 11h00 Ngày 16/12/2017

Thời hạn đăng ký: đến hết ngày 14/12/2017

Cách thức đăng ký #Vô_Cùng_Dễ_Dàng

Inbox đầy đủ thông tin: Họ và tên, tuổi, số điện thoại… nhân viên y tế sẽ xác nhận thông tin tham dự

Hi vọng gặp mọi người vào 8h00 ngày 16/12/2017 tại tầng 10, Bệnh viện Đa khoa Gia Đình, 73 Nguyễn Hữu Thọ, Đà Nẵng

0 140

Chiều ngày 02/12/2017 vừa qua, FAMILY đã tổ chức lớp học tiền sinh thứ hai trong seri BỔ TRỢ KIẾN THỨC LÀM MẸ. Tham gia lớp học không chỉ có các mẹ bầu mà còn có sự tham gia rất nhiều từ các ông bố. Và đây chính là mục tiêu của trong mỗi lớp học tiền sinh được tổ chức, bởi FAMILY muốn chia sẻ thật nhiều kinh nghiệm, kiến thức không chỉ đến các mẹ bầu mà còn là những ông bố – người luôn kề vai sát cánh, mang đến sự yên tâm hoàn toàn cho các mẹ để chuẩn bị cho hành trình đón bé yêu chào đời.

_D1_2054
“Màu sữa trắng cho da con mịn
Tóc biếc đen mắt trẻ sáng ngời
Hai bàn chân bám lên trái đất
Đôi bàn tay múa gọi mặt trời” (sưu tầm)
Như tất cả chúng ta đã biết, trong sữa mẹ có gần như đầy đủ các chất mà một em bé cần trong những tháng đầu và đóng góp một phần quan trọng trong sự phát triển của trẻ ở những tháng sau.
Tư thế cho bé bú đúng cách tưởng chừng như một chuyện khá đơn giản song thực tế không dễ như chúng ta nghĩ. Đôi khi các mẹ cần vài ngày hay thậm chí vài tuần hoặc vài tháng để có thể làm quen với việc cho bé bú một cách thỏa mái nhất. Bên cạnh, sặc sữa ở trẻ là một trong những tai nạn thường gặp, nếu bé không được sơ cứu kịp thời có thể ảnh hưởng tới tính mạng bé. Thời gian gần đây, số trường hợp trẻ bị sặc sữa được tiếp nhận ở các bệnh viện số lượng tăng lên rất nhiều, có những trường hợp không cứu được vì nhập viện quá muộn.

_D1_2046
Để giải quyết tất cả những nỗi lo của các bố mẹ trẻ nêu trên FAMILY đã tổ chức lớp học với chủ đề “NUÔI CON BẰNG SỮA MẸ” và hướng dẫn TƯ THẾ CHO BÉ BÚ với sự trình bày của Ths.BS Nguyễn Thị Thanh Loan – Trưởng khoa Phụ sản và bài thực hành hướng dẫn CÁCH XỬ TRÍ KHI BÉ BỊ SẶC SỮA Ths.BS Nguyễn Thành Trung Phó khoa Nhi, Bệnh viện Đa khoa Gia Đình.

_D1_2049
Không khí buổi hội thảo diễn ra rất sôi động bởi phần thi hỏi đáp trước khi bắt đầu chương trình nhằm xác định được những kiến thức các mẹ bầu đã có hoặc biết nhưng hiểu sai, từ đó các bác sĩ sẽ định hướng nội dung chia sẻ để đáp ứng nhu cầu của các bố mẹ trẻ một cách tốt nhất. Và kết thúc chương trình là phần thi hỏi đáp nhằm củng cố lại kiến thức sau buổi học. Đặc biệt, ở phần hướng dẫn CÁCH XỬ TRÍ KHI BÉ BỊ SẶC SỮA tất cả bố mẹ trẻ đều được hướng thực hành trực tiếp ngay tại lớp học.

_D1_2105
_D1_2096

FAMILY HOSPITAL'S MEDIA

TẠP CHÍ FAMILY

0 90

BẢN TIN

0 87
Sáng hôm qua, 7.10.2018, chương trình tư vấn làm đẹp mang tên “Trẻ hóa khuôn mặt cùng chuyên gia Hàn Quốc” đã diễn ra...